BẢN CHẤT DÒNG BA ĐA-MINH

0 comments

HD9.CHUONG II

BÀI 3: Bài đọc thêm về
BẢN CHẤT DÒNG BA ĐA-MINH


 

Muốn biết bản chất Dòng Ba Đa-Minh, tiên vàn cần tìm hiểu Dòng Ba nói chung là gì, cơ cấu và tổ chức ra sao, trong phẩm trật Hội Thánh các Dòng Ba được sắp đặt vào chỗ nào.Bộ Giáo luật có dành một số điếu khoản riêng về các Dòng Ba. Khoàn 702 định nghĩa Dòng Ba là đoàn thể giáo hữu sống ngoài đời, nhờ sự hướng dẫn của một Dòng tu mà cố gắng tiến tới sự trọn lành theo tinh thần của Dòng đó, trong nếp sống phù hợp với thế tục, bằng cách tuân giữ Kỷ luật riêng đã được Tòa Thánh châu phê.Điều khoản này nêu lên hai đặc điểm khiến Dòng Ba khác hẳn các đoàn hội:
Kỷ luật Dòng Ba phải được Tòa Thánh châu phê, do đó cơ cấu và điều hành nhất nhất đều phải thi hành đúng luật mới có giá trị pháp lý.
Đoàn viên Dòng Ba là thành phần của một Dòng tu, nghĩa là đang khi họ sống giữa lòng đời, mà được tham dự và thông công những việc đạo đức, những sinh hoạt, những ơn ích thiêng liêng của một Dòng tu. Tóm lại họ là những “Tu sĩ giáo dân”. Tưởng nên lưu ý là chỉ có những Dòng khấn trọng thể mới có quyền thâu nhận Dòng Ba (GL. 703; Thánh bộ tu sĩ trả lời thắc mắc 29-3-1875). Sự khác biệt giữa Dòng Ba và các đoàn hội còn được đề cập một cách minh bạch hơn nữa trong hai điều khoản 704 cấm tu sĩ đã khấn tạm hay vĩnh viễn gia nhập Dòng Ba và khoản 705 cấm giáo dân vào hai thứ Dòng Ba, khi không có phép chuẩn miễn của Tòa Thánh. Sở dĩ tu sĩ không được vào Dòng Ba, là vì Dòng Ba cũng là Dòng, là một thể thức tu tại giữa lòng đời. Còn người tín hữu không được vào hai
Dòng Ba, vì không ai có thể một trật tu trong hai Dòng khác nhau. Trong khi đó, tu sĩ và giáo dân được tự do gia nhập bất cứ một hay nhiều đoàn hội nào. Bởi vì Dòng Ba là một thể thức tu và Đoàn viên tuy sống giữa đời mà thuộc về Dòng tu, nên trong phẩm trật Hội Thánh Dòng Ba được sắp đặt trên mọi Đoàn hội. (GL. 701). Ở dưới các Dòng tu chính thức, nhưng ở trên các hội đạo đức, Dòng Ba quả là cái gạch nối hai bậc đó với nhau. Dòng Ba Đa-Minh nằm trong hệ thống các Dòng Ba, được chi phối bởi các điều khoản Giáo luật liên quan đến Dòng Ba. Những điều khoản nêu trên cho thấy bản chất Dòng Ba Đa Minh cũng như cách thức điều hành và địa vị của nó trong phẩm trật Giáo hội. Tuy nhiên đoàn viên Dòng Ba Đa Minh còn phải đào sâu hơn nữa để khám phá ra tính cách đặc biệt của Dòng họ mình, tức là tinh thần truyền giáo. Thực vậy Dòng Ba Đa Minh là một thành phần của một Dòng tu do thánh Đa-Minh sáng lập cách đây gần tám
trăm năm, đã được Giáo hội công nhận qua các vị Giáo Hoàng : Gregorio IX, Inocentio VII, Eugenio IV và Benedicto XIII.Ông tổ của Dòng được tặng biệt danh “Tông phụ” (Pater apostolicus). Dòng của Ngài sáng lập được mệnh danh là Dòng Tông Đồ (Ordo apostolicus). Quả thực khi thành lập Dòng, thánh nhân đã nhằm việc truyền giáo như lý tưởng, như lẽ sống của Dòng. Ngược dòng thời gian từ thế kỳ 13 trở về trước, việc rao giảng là đặc quyền của hàng Giám mục, Thánh Đa-Minh được ơn Chúa linh ứng, đã thành lập một Dòng tu với chủ đích rao giảng chân lý Phúc Âm. Cuốn Phúc Âm với bức thư của vị Tông đồ dân ngoại luôn luôn là hành trang của Thánh Đa Minh. Khẩu hiệu Ngài chọn cho Dòng là “Chân Lý”; suy niệm chân lý rồi truyền đạt cho tha nhân. Chính Ngài đã nêu gương “Chỉ nói với húa, chỉ nói về Chúa”. Ngày nay, nhất là sau Công Đồng Vatican II, người ta nói nhiều đến sứ vụ tông đồ giáo dân. Những tổ chức đoàn thể công giáo tiến hành trước kia nay đã cải danh là “truyền giáo” cho hợp với trào lưu. Đoàn viên Dòng Ba Đa Minh phải lấy làm vinh dự và hãnh diện về Dòng họ của mình đã được khai sinh bởi ông tổ Tông phụ với sứ mạng truyền giáo từ lúc sơ khai cho tới ngày nay. Chính Đức Innocentio VII gọi các phần tử Dòng Ba Đa-Minh là “Anh chị em Dòng Thuyết giáo” (1). Vinh dự đó phải chăng là động cơ thúc đẩy các Đoàn viên Đa-Minh hăng say tiến bước trên con đường truyền giáo do Thánh Tổ phụ đã khai quang .

————————